Dòng thông tin RSS

Thư “rãn” tý với trò nói lái – Spoonerisms

Posted on

Spoonerisms are words or phrases in which letters or syllables get swapped. This often happens accidentally in slips of the tongue (or tips of the slung as Spoonerisms are often affectionately called!).

See more below:

Origin:

William Archibald Spooner was born in London on 22 July 1844. Eighteen years later he won a scholarship to New College, Oxford where he completed degrees in classics and humanities (divinity). He continued at New College for the remainder of his life, lecturing there from 1869 onward, serving as dean 1876-1889, and finally becoming its warden (president) after completing his Doctor of Divinity degree in 1903.

(Un)fortunately, Spooner’s scholarly work has not passed the test of time. Rather, he is remembered for a peculiar speech error he was wont to make: the transposition of the initial letters (sounds) of adjoining words, often with humorous results. It is to this type of speech error (slip of the tongue) that Dr. Spooner lent his name: the spoonerism. Here is a selection, beginning with those attributed to Dr. Spooner himself.

Dr. Spooner’s Originals

  • Once Dr. Spooner raised a toast to Her Royal Highness, Queen Victoria, and proclaimed: “Three cheers for our queer old dean!”
  • During World War I he reassured his students, “When our boys come home from France, we will have the hags flung out.”
  • On another occasion, he lionized Britain’s farmers as “ye noble tons of soil.”
  • We learn of these speech errors from the notes of his students, which they generously shared by publishing them. They probably made most if not all of them up themselves. This one was probably a compilation of several others. Dr. Spooner is supposed to have chastised one of his students thus: “You have hissed all the mystery lectures, I saw you fight that liar behind the gymnasium, and, in short, you have tasted the whole worm.”
  • He is reported to have made a double screw-up upon once dropping his hat then asking: “Will nobody pat my hiccup?”
  • He reportedly ended a wedding he was performing with: “It is now kisstomary to cuss the bride.”
  • Paying a visit to the college dean (before he took over that position himself), he supposedly queried: “Is the bean dizzy?”
  • He replaced “crushing blow” with “blushing crow” in one lecture.
  • He once referred to a well-oiled bicycle as “a well-boiled icicle.”
  • “I have in my bosom a half-warmed fish” (for half-formed wish) is not beyond the pale of actual possibility.
  • Once upon entering church, Spooner exclaimed, “Good grief! Someone is occu-pewing my pie!” (Thank you, Jinny Collins, for reminding us of this one.)

On the Air

The worst place for a spoonerism, of course, is on a live radio broadcast. Yet, mostbloopers are just that. Here are a few to start off with.

  • Harry Von Zell, the amiable announcer on radio and TV shows in the 40s and 50s such as the Bing Crosby Show, the Burns and Allen Show, the Eddie Cantor show, earned a place in the Blooper Hall of Fame when he introduced the president on radio as, “the President of the United States Hoobert Heever.” (Thank you, Ed Dennis, for reminding us.)
  • On the air an announcer identified as the Canadian Broadcasting Corporation as the “Canadian Broadcorping Castration.”
  • Another radio announcer made one that seems to have stuck: “one swell foop”.
  • A British radio announcer, talking about a royal visit, informed his listeners that the visitor would be greeted with a “twenty one son galoot”.

But Anyone Can Do It . . .

  • David Robertson has two hobbies: bird watching and word botching.
  • David says: “I don’t know if I need a bottle in front of me or a frontal lobotomy.” Apparently, he thinks he needs one or the other.
  • Colin Hadfield’s mother, according to her, now lives in a new flock of bats.
  • Oscar Wilde, a master of aphorisms, was often quoted as saying, “Work is the curse of the drinking class,” a quote often misattributed to the Right Reverend Dr. Spooner.
  • A friend of Elliott Stoddard had just eaten dinner in the school cafeteria, and he didn’t look very happy. Another of my friends said, “John, what’s wrong?” Knowing exactly what he was saying, he said, “It’s the bound grief I had for dinner!”
  • Dana Ruger’s friend was working as a grounds keeper when she asked the guys on the riding lawn mowers to watch out for the runny Babbits.
  • Someone within earshot of Thomas Bailey let this one slip: “Did you bake this kid’s tyke?”
  • Chuck Lee and his friends made a game of it in high school, trying to see who could create the funniest. His favorite was “the ex-tire finguisher”.

Examples:

fighting a liar lighting a fire
you hissed my mystery lecture you missed my history lecture
cattle ships and bruisers battle ships and cruisers
nosey little cook cosy little nook
a blushing crow a crushing blow
tons of soil sons of toil
our queer old Dean our dear old Queen
we’ll have the hags flung out we’ll have the flags hung out
you’ve tasted two worms you’ve wasted two terms
our shoving leopard our loving shepherd
a half-warmed fish a half-formed wish
is the bean dizzy? is the Dean busy?
know your blows blow your nose
go and shake a tower go and take a shower
tease my ears ease my tears
nicking your pose picking your nose
you have very mad banners you have very bad manners
lack of pies pack of lies
it’s roaring with pain it’s pouring with rain
sealing the hick healing the sick
go help me sod so help me God
pit nicking nit picking
bowel feast foul beast
I’m a damp stealer I’m a stamp dealer
hypodemic nurdle hypodermic needle
wave the sails save the whales
chipping the flannel on TV flipping the channel on TV
mad bunny bad money
I’m shout of the hour I’m out of the shower
lead of spite speed of light
this is the pun fart this is the fun part
I hit my bunny phone I hit my funny bone
flutter by butterfly
bedding wells wedding bells
I must mend the sail I must send the mail
cop porn popcorn
it crawls through the fax it falls through the cracks
my zips are lipped my lips are zipped
bat flattery flat battery
would you like a nasal hut? would you like a hazel nut?
puke on coupon
belly jeans jelly beans
eye ball bye all
fight in your race right in your face
ready as a stock steady as a rock
no tails toe nails
hiss and lear listen here
soul of ballad bowl of salad

 

NÓI LÁI TRONG TIẾNG VIỆT

“HẠNG NHẸ”

– Bật mí bí mật bị mất
– Công với Rùa là Cua với Rồng
– Cáo với sóc là cóc với sáo
– Đơn giản như đan rổ
– Đấu tranh tức là đánh trâu, nhưng đánh trâu rủi bị trâu đánh thì biết tránh đâu
– Người sáng chói là người sói trán
– Muốn làm thủ tục nhanh phải có gì cho quan thục tủ
– Hiện đại mà không hại điện
– Ban lãnh đạo là Bao lãnh đạn
– Đừng mơ hão cho hao mỡ
– Yêu nhiều thì ốm, ôm nhiều thì yếu
– Khoái ăn sang nên… sáng ăn khoai
– Hộ khẩu là hậu khổ

“HẠNG NẶNG”:

– Gái Củ Chi, chỉ cu, hỏi củ chi?
– Có chỗ đứng và cứng chỗ đó
– Cuối bài là cái b…
– Lai giống là…
– Thằng Hải dớ mặc quần hở d…
– Đại du là Đ… dai
– Lò tôn là L… to
– Công ngủ là C.. ngổng
– Đạo dụ là Đ.. dạo
– Đạo Ù Ù là Đ.. ào ào
– Tu phải đạo là tao phải Đ..

Gái quốc sắc lò tôn dũ đệ 
Trai anh hào cự bặc đại du 
Nhất nhật sình tầu khu ai động 
Tam niên đỗ lể chẩm đăng ai

Sông Hương sương trắng mù anh đợi 

Nắng cực lên rồi cá không reo 
Gặp gái bình sinh tu phải đạo

Thiếu nữ qua cầu mộng lưng du

 

TRUYỆN TIẾU LÂM NÓI LÁI TRONG TIẾNG VIỆT

TRUYỆN 1:

“Nhớ lúc còn nhỏ, đọc sách Văn học sử Việt Nam của giáo sư Dương Quảng Hàm, thấy các câu như: “Con cá đối nằm trên cối đá, con cò lửa đậu ở cửa lò, chim vàng lông đậu trên giồng lang”… tác giả vô cùng khoái chí. Đã thế người Việt mình lại có tánh hài hước, biết pha trò trong câu đối nên đã tạo được nhiều câu chuyện văn chương dí dỏm, tiếu lâm…
Tác giả không thể nhịn cười được khi nghe kể lại câu chuyện đối đáp của một đôi trai gái trong một buổi lễ cưới tại Tân Thuận Đông (?). Sui gia hai họ, đàng gái thì gốc Gò Công còn đàng trai là người quận Hóc Môn, Gia Định. Số là, sau khi đi rước dâu từ khuya và sau phần nghi thức hôn lễ, hai họ và thân bằng quyến thuộc được nhà trai khoản đãi long trọng tại tư gia. Mà khi rượu vào thì lời phải ra như ông bà ta xưa nay thường nói. Thấy các cậu đi họ nhà trai vừa liếng thoắng vừa vui vẻ, một cô gái Gò Công, không những xinh xắn mà lại có máu tiếu lâm, bị kích động, cả gan “chọc ghẹo” các cậu trai quê 18 Thôn Vườn Trầu. Cô nói:
– Trai Hóc Môn thật là danh bất hư truyền, chơi rắn mắt không ai chịu nổi!
Có ai đó lớn tiếng đòi cô giải thích. Cô thản nhiên đáp:
– Chứ không phải “Trai Hóc Môn vừa hôn vừa móc” đó sao? Hóc Môn là hôn móc chứ còn gì nữa! Mọi người vỡ lẽ cười vang lên làm các cậu đi họ nhà trai đỏ mặt vì mắc cỡ (hay vì nhậu quá trớn không chừng).
Cũng may, trong đám di họ nhà trai lại có một nhân vật cừ khôi thuộc loại “tứ chiếng giang hồ, võ lâm cao thủ” trong làng tếu. Mặt đỏ gay vì men rượu, cậu khoan thai đứng dậy chào hai họ rồi ung dung trả lời:
– Thưa quí chị, quí cô, nhờ con trai Hóc Môn chơi bạo như vậy nên mới có chuyện “Gái Gò Công vừa gồng vừa co” đó mà! (Gò công nói lái là gồng co).
Mọi người lại được dịp vui cười thoải mái một lần nữa trong tình thông gia hai họ và về sau câu chuyện được đồn đãi khắp nơi.”

TRUYỆN 2:

“Một lần khác ba anh em chúng tôi trong đó có một thầy dạy toán và một thầy dạy sinh vật có việc đi xa, bị mắc mưa giữa đường. Cả ba liền tắp vào một quán cà phê cạnh đường, vừa đụt mưa, vừa du dương điếu thuốc bên cốc cà phê phin nóng hổi. Tiệm cà phê khá lớn và rất đông nhân viên phục vụ. Đang ngồi lim dim nhả khói, bỗng thầy HTC, dạy môn vạn vật, nhớ lại chuyện hai con bò cạp giao hoan mà thầy có cơ may chứng kiến nên nảy ý làm một câu đối trong đầu rồi vừa cười mỉm, vừa rung đùi, ra vẻ khoái chí lắm. Thầy nghĩ rằng câu đối hóc búa nầy mà nói ra sẽ không ai đối được. Thầy cười duyên nói:
– Tôi dạy môn sinh vật nhưng nay tôi xin múa rìu, nghĩ ra câu đối nầy đố anh em đối được thì tôi sẽ phục sát đất. Nầy nhé:
“Con bò cạp, cạp con bò cạp, cạp chỗ bò mà bò chỗ cạp.”
Thầy Cao T. Giám học của trường, nguyên là giáo sư ban toán, gốc người Huế, nổi tiếng hài hước trong trường, trầm tư tìm vế đối. Cũng may, trước đó mấy ngày báo Trắng Đen trong đó có tường thuật một vụ quan hệ tình cảm bất chính của một cặp thương gia bị đổ bể và bị đưa ra Tòa. Ngó ngay mặt thầy C., anh thách:
– Nếu tao đối được thì mầy trả chầu cà phê nầy nhe! Còn nếu đối không chỉnh, tao sẽ trả hết, luôn hai gói Capstan. Mấy khách ngồi uống cà phê ở mấy bàn kế cận, cười tủm tỉm chăm chú lắng nghe.
Thầy Cao T. tằng hắng một tiếng rồi giả bộ nghiêm trang nói:
Anh tiểu thương, thương chị tiểu thương, thương chổ tiểu mà tiểu chỗ thương.
Một tràng pháo tay nổ vang trong quán xen lẫn với tiếng cười vui. Thầy C. dạy môn sinh vật vừa gật đầu, vừa vỗ tay tán thưởng nhưng muốn tìm cách gỡ huề cho bớt “quê”, thầy nói:
– Bây giờ, nếu mấy anh đối được câu nầy, tôi sẽ mời chầu khác ngay tại đây vì trời vẫn còn mưa, chưa thể đi được. Cả bọn đồng ý. Không khí trong quán cà phê bỗng trở nên ấm cúng và vui nhộn lên đến nỗi mấy anh chị chạy bàn cũng đứng lại nghe ngóng một cách thích thú. Thầy C. ôn tồn nói câu mới:
Thầy sinh vật, vật cô sinh vật, vật chỗ sinh mà sinh chỗ vật.
Anh tiếp viên trẻ, tự nãy giờ tuy đi tới đi lui nhưng vẫn chăm chú lắng nghe một cách khoái chí. Bỗng anh góp ý:
– Xin phép mấy anh cho tôi tham gia được không?
Mọi người đồng thanh hoan hô và khích lệ cậu tiếp viên. Cậu ta làm ra vẻ rụt rè rồi đáp:
– Em nói ra, nếu có gì sai, xin quý anh tha cho nhé! Em xin đối:
Anh cà phê thương chị cà phê, phê chỗ cà mà cà chỗ phê.
Báo hại thầy sinh vật lại tốn thêm một chầu cà phê thuốc lá nữa… Còn mấy cô nữ tiếp viên đồng loạt cười vang rân rồi chạy trốn vào trong vì mắc cở…”

TRUYỆN 3:

Anh chồng kia dẫn về nhà mấy người bạn là bợm nhậu và kêu vợ làm gà đãi khách. Gà vừa luộc chín, chưa kịp xé, anh chồng đã vội bưng ra. Đám khách nhào vô, làm tới luôn.

Anh thứ nhất, bê ngay cái đầu gà, nói:

– Tôi xin đi trước, âu cái đằn (ăn cái đầu).

Anh thứ 2 không chịu kém, vặn luôn 2 cái cánh:

– Tôi xin anh cái cắn (ăn cái cánh).

Anh thứ 3 vội vã:

– Tôi ê cái mằn (ăn cái mề).

Anh kế tiếp giật cái đùi gà béo ngậy:

– Tôi ui cái đằn (ăn cái đùi).

Anh thứ 5 chậm rãi bê cái mình gà còn lại, nói với mấy người bạn:

– Để cho nghĩa tình trọn vẹn, tôi xin inh cái mằn (ăn cái mình).

Trong nháy mắt, đĩa gà sạch trơn. Chằng lẽ để cho khách ngồi không, anh chủ nhà kêu vợ;

– Mình ơi còn cái gì đem ra đây luôn nhen!

Chị vợ thấy mấy người bạn của chồng ăn uống thô lỗ thì giận lắm. Nghe chồng kêu, chị nói vọng ra:

– Chỉ còn ôn cái lằn nữa thôi!

 

Advertisements

LƯU Ý: CHÉM GIÓ BÊN DƯỚI !

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: